Hoäc Kiều thoáng sửng sốt.
Cô nhìn Khương Lan Thính, lại nhìn con của họ, cô nghĩ nếu họ có thể chung sống hòa thuận với nhau... Thì tốt biết bao.
Họ chắc chắn sẽ rất hạnh phúc!
Khương Lan Thính hiểu tâm tư và nỗi khổ sở trong lòng cô. Anh đi đến trước mặt cô, đặt tay lên vai cô, dịu dàng nói: "Hoắc Kiều, hãy cho anh một cơ hội! Chúng ta thử xem, có đứa bé, hôn nhân của chúng ta có thể cứu vấn được không? Mấy năm nay không có ai bên cạnh anh cả, chỉ là anh..."
Anh không nói tiếp được nữa.
Dù sao cũng là anh làm không tốt, là anh không có kinh nghiệm, anh chưa từng nghĩ cô sẽ có thai, anh không xem trọng cô, anh là một thằng chồng tồi.
Hoắc Kiều không đồng ý.
Thật ra giống như anh nói, mối quan hệ của họ không mâu thuẫn đến trời long đất lở, cũng không có người thứ ba, nhưng hai năm... Đã khiến mọi thứ không còn giống như xưa được nữa.