Hoäc Kiều vô cùng bình tĩnh nói: "Con trai chúng ta tên là Khương Sanh! Khương Lan Thính này, nếu anh không tin tưởng tôi thì chúng ta có thể làm giám định ADN.”
Khương Lan Thính vẫn nhìn chằm chằm cô.
Hoäc Kiều lại không muốn nhìn anh, cô cười tự giễu: "Có phải rất bưồn cười không? Đứa bé lớn vậy rồi mà anh còn không biết.”
Thật ra cô cũng không giấu diếm. Cô cũng không cố ý trốn tránh anh, hơn một năm nay cô mang thai sinh nở không mang theo đứa bé về được... Bây giờ cô đã quay về và gặp anh, đương nhiên phải xử lý xong xuôi mọi chuyện.
Một lúc lâu sau, Khương Lan Thính hỏi: "Có con rồi, có thể không ly hôn không?”
Hoắc Kiều nhẹ nhàng mỉm cười.
Cô hỏi ngược lại: "Tôi giữ anh lại làm gì? Giữ lại để tự chọc tức mình à?”