Cô không còn mong đợi gì ở anh nữa.
Dường như anh rất quan tâm đến sự vui vẻ của cô, nhưng chung quy cô vẫn xếp sau những cuộc hội nghị đó... Nghĩ lại, dường như chỉ có khoảng thời gian anh theo đuổi cô, đó mới là lúc anh nghiêm túc, tạm thời buông xuống công việc. được.
Nhưng lúc đó chẳng phải vì xã giao với tập đoàn Khương thị sao?
Hoắc Kiều cười khế, thậm chí cô còn cười ra nước mắt. Đúng vậy, bản chất hôn nhân của họ cũng chỉ là một cuộc hôn nhân xã giao đầy nguy cơ thôi. Sao cô có thể quên được chứ, tại sao cô lại cho rằng anh thật lòng yêu cô!
Có lẽ là vì anh trèo tường tới nhà họ Hoắc gặp cô.
Hay bởi vì mấy lời tỏ tình kia, hoặc có lẽ vì mấy lần dịu dàng của anh?
Thời gian dài cô mới có thể nhìn ra trong lòng Khương Lan Thính chỉ có sự nghiệp, thậm chí khi tia lửa của Tống Thanh Thanh cứ bắn ra bốn phía xung quanh cuộc sống của anh cũng chỉ có vậy...