Hoắc Kiều im lặng một lúc.
€ô nói: “Tôi không trách anh!”
Nhưng lời này không trấn an được Khương Lan Thính, giọng anh vì thức đêm và hút thuốc mà khàn không chịu nổi, anh nói: “Hoắc Kiều, em không trách tôi nhưng lòng tôi không dễ chịu chút nào! Việc này cho thấy em không xem tôi là chồng.”
Anh dừng lại rồi hỏi cô: “Em vẫn thích tôi ư?”
Hoắc Kiều vừa xuống máy bay, vô cùng mệt mỏi nhưng cô không hề muốn qua loa với anh.
Cô nghiêm túc trả lời vấn đề của anh.
Cô nói: “Vẫn thích chứ! Nhưng Khương Lan Thính... Tình yêu sẽ biến mất theo thời gian, tôi không thể đảm bảo tôi sẽ mãi mãi yêu anh, khoảng thời gian này vừa khéo để chúng ta có không gian yên tĩnh, tỉnh táo suy nghĩ về cuộc hôn nhân này."
Trước đây cô không cảm thấy cuộc hôn nhân của họ có vấn đề gì.
Nhưng một tháng trôi qua chồng cô vẫn luôn bận rộn, né tránh cuộc sống vợ chồng của họ.