Khương Lan Thính quay về biệt thự.
Anh mở cửa xuống xe, cơ thể anh đang chịu sự mệt mỏi trước nay chưa từng thấy, người giúp việc ra đón anh muốn nói lại thôi: “Cậu chủ, chiều nay cô chủ có chuyến bay, nghe nói cô ấy phải ra nước ngoài lâu ngày!”
“Tôi biết!”
Khương Lan Thính đi vào phòng khách, anh ném chìa khóa xe lên bàn uống trà, ngồi xuống ghế sô pha chìm trong suy nghĩ.
Người giúp việc hỏi anh có muốn dọn cơm lên không, anh cũng không để ý.
Hồi lâu sau anh mới lạnh nhạt nói: “Dọn lên đi!”
Người giúp việc làm việc nhanh nhẹn, một lát sau thức ăn đã bày đầy bàn. Khương Lan Thính chỉ nhìn rồi thôi, anh không thèm ăn mấy, ăn bừa vài miếng rồi lại hờ hững nói: “Sau này chỉ có một mình tôi ăn cơm, bốn món một canh là được.”
Người giúp việc vội vàng giải thích: “Sáng nay lúc mua thức ăn tôi không biết cô chủ sẽ xuất ngoại nên...”