Khương Lan Thính run lên.
Anh đưa tay với lên tủ đầu giường, lấy ra một cái hộp nhỏ. Bình thường anh không cần đến thứ này nhưng lần này thì khác, cô phải ra nước ngoài quay phim, tạm thời không thể mang thai được.
Sau đó anh nhìn gương mặt đỏ bừng của cô dưới ánh đèn.
Anh không nhịn được khế nhỏ giọng bên tai cô: “Bao giờ chúng ta có con đây em?”
Hoắc Kiều vuốt nhẹ khuôn mặt anh tuấn của anh, giọng cô run lên: “Khương Lan Thính, anh cảm thấy bây giờ là thời điểm thích hợp sao? Anh đã chuẩn bị sẵn sàng để làm bố rồi à?”
Trong lòng anh vẫn còn sót lại bóng mờ về cái chết của Tống Thanh Thanh.
Hoäc Kiều cũng không cảm thấy hiện tại là thời điểm thích hợp để họ có con.
Nghe vậy, cơ thể Khương Lan Thính cứng lại, tròng mắt đen sâu thẳm của anh nhìn cô chằm chằm, rồi sau đó mọi thứ bắt đầu mất khống chế...
Anh chưa bao giờ đối xử với cô thế này.
Tùy ý, còn có vài phần thô bạo, thoải mái thật nhưng cũng hơi đau.
Xong chuyện Hoắc Kiều đi tắm rửa, tắm rửa xong đã là hai giờ sáng, Khương Lan Thính không ở trong phòng ngủ, cô tìm một vòng thì thấy anh ở trên sân thượng...