Bộ phim Hoắc Kiều đang xem là một bộ phim cũ từ nhiều năm trước, tên là ÁNgày nghỉ La Mã)...
Nghe thấy giọng anh, cô ngước mắt lên.
Thật ra đã hai ba ngày rồi cô và Khương Lan Thính không gặp nhau, anh bận rộn nhiều việc, cô cũng không rảnh... Dù đêm nào hai người cũng ngủ chung trên một giường nhưng thời gian thực sự gặp nhau không nhiều.
Hồi lâu sau, cô ngồi dậy bình thản nói: “Anh ăn chưa?”
Khương Lan Thính cởi áo khoác ra vắt lên ghế sô pha.
Anh ngồi xuống cạnh cô, hỏi ngược lại: “Sao em không ngủ trước đi?”
Hoắc Kiều trừng mắt, nhìn thẳng anh, cô cũng hỏi lại một câu: “Sao anh lại về muộn thế?”
Đôi bên cùng nhau im lặng một hồi.
Khương Lan Thính lẳng lặng ôm cô một lúc, anh nói: “Xong mấy việc này tôi sẽ rảnh, gần đây công ty nhiều việc, sau này tôi sẽ ở bên em nhiều hơn, em muốn đi đâu du lịch không?”
Hoắc Kiều có thể nhìn ra sự miễn cưỡng của anh.
Cô tin Khương Lan Thính vẫn thích cô, nhưng việc Tống Thanh Thanh chết trước mặt anh đã tạo thành ảnh hưởng lớn. Con người có một bản năng là bảo vệ bản thân mình khỏi vết thương. Cô đoán mỗi ngày khi đối mặt với cô anh sẽ nhớ tới dáng vẻ chết thảm của Tống Thanh Thanh.