Ngay lúc cô đang run sợ, Khương Lan Thính tỉnh lại.
Hoäc Kiều đang cầm điện thoại di động của anh, nhất thời bầu không khí hơi ngượng ngùng.
Một lúc sau, cô đưa điện thoại di động cho anh.
Cô không hỏi gì, Khương Lan Thính nhấn xuống, anh nhìn trang bìa,không giải thích gì mà chỉ nói: “Vừa xem tin tức, ngủ quên mất... Em vẫn ổn chứ?”
Hoắc Kiều gật đầu: “Ổn, anh ăn trước đi!”
Khương Lan Thính nhìn mắt cô thật kỹ, anh thấy trong mắt cô có tơ máu. Có thể thấy một tuần này của cô trôi qua không dễ dàng gì. Tuy việc này không liên quan trực tiếp đến cô nhưng dù gì họ cũng là vợ chồng chưa cưới, làm sao Hoắc Kiều có thể ăn ngon ngủ kỹ được chứt
Lòng anh dâng lên nỗi áy náy, anh cũng biết đau lòng cho cô.
Từ nay về sau, có lế là rất nhiều năm sau nữa người ngoài vẫn sẽ nhớ tới đoạn quá khứ không vẻ vang này của Khương Lan Thính, rồi đứa con của anh và Hoắc Kiều cũng sẽ bị lên án theo...