Xung quanh vang lên tiếng hét chói tai.
Ai cũng không ngờ Tống Thanh Thanh lại chọn cách như vậy để chấm dứt cuộc đời mình.
Quá qua loa và cũng rất đáng tiếc!
Khương Lan Thính đã chia tay với cô ta từ lâu, tuy anh vẫn còn bị cô ta uy hiếp nhưng dẫu gì họ cũng từng có một đoạn tình cảm. Lúc này anh không thể quay đầu rời đi, máu lạnh đi xử lý khủng hoảng truyền thông...
Như vậy truyền thông có lợi hại đến cỡ nào đi nữa cũng vô ích.
Anh chầm chậm đi tới, thế giới như dừng lại, chỉ còn lại màu máu đỏ tươi của Tống Thanh Thanh.
“Tội gì phải thế!”
Anh ngồi xuống bên cạnh cô ta, nhẹ nhàng nâng đầu cô ta dậy. Anh biết cô ta không còn bao nhiêu thời gian nữa... Tống Thanh Thanh vẫn nhìn anh mà rơi lệ.
Tống Thanh Thanh biết cô ta thô bỉ hơn rất nhiều so với Hoắc Kiều.
Từ bé cô ta đã được dạy rằng phải tìm cách sinh tồn, phải tìm một người đàn ông có điều kiện tốt để gả cho. Khương Lan Thính lại chính là người đàn ông tốt nhất cô ta gặp được ở đời này, nhưng cô ta không có bản lĩnh để ở lại bên cạnh anh.