Khương Lan Thính nhìn cô chăm chú.
Hồi lâu sau, khi đã chắc chắc cô không nói đùa, anh khẽ ôm vai cô: “Hay mình về nhà ăn đi!”
Nhưng ai cũng biết bữa cơm này không thể ăn được nữa.
Lúc bọn họ ra ngoài, bên ngoài có khoảng hơn một trăm phóng viên đang vây kín ở đó. Ai cũng muốn là người đầu tiên tóm được tin tức, thấy hai người bước ra, phóng viên nhao nhao chặn kín phía trước mặt họ. Những máy ảnh to như súng trường và micro hướng về mặt Hoäc Kiều, lời nói của họ vừa sắc bén vừa không khách sáo.
[Xin hỏi, cô Hoäc có suy nghĩ lại việc kết hôn với tổng giám đốc Khương không?]
[Cô Hoäc, lần trước xem như Tổng Giám đốc Khương ngoại tình phải không?]
[Cô Hoắc, cô có hối hận không?”]
Khương Lan Thính ngăn cản những phóng viên này, anh không muốn họ tổn thương Hoắc Kiều. Chuyện này là lỗi của anh, không liên quan tới Hoắc Kiều.
Nhưng Hoắc Kiều không trốn tránh.
Cô còn đẩy nhẹ Khương Lan Thính ra, cô nhìn những phóng viên kia, thờ ơ lên tiếng: “Trước khi trả lời những câu hỏi trên, tôi muốn hỏi cô Tống Thanh Thanh một chút, lúc ấy cô có biết Khương Lan Thính đã có bạn gái không? Nếu như biết, không ai trong số họ vô tội cả... Còn việc tôi và Khương Lan Thính có kết hôn không, đây là chuyện của tôi, tôi nghĩ cần phải làm rõ quan hệ giữa Khương Lan Thính và Tống Thanh Thanh, dù gì thì tôi cũng không tham gia bất cứ đoạn tình cảm nào trong đó. Nếu mọi người muốn phỏng vấn, xin mời tìm anh Khương Lan Thính hoặc cô Tống Thanh Thanh.”