Lúc trước, có lẽ Khương Lan Thính vẫn còn có một chút tình cảm đối với cô †a.
Dù sao cả hai cũng đã từng có thời gian tốt đẹp bên nhau.
Nhưng lúc này, anh đã thật sự được mở mang tầm mắt, lần đầu tiên anh biết một cô gái có thể trở nên hoang đường, có thể mất hết lý trí tới mức độ nào.
Anh nhìn Tống Thanh Thanh: “Lời cô nói có khác gì bảo tôi phải bao nuôi cô không? Tống Thanh Thanh, tôi sẽ kết hôn, tôi sẽ không phản bội vợ của tôi, nuôi một người phụ nữ khác ở bên ngoài...
Anh cúi đầu, viết cho cô ta một tờ chỉ phiếu: “Đây là năm trăm triệu, xem như có duyên thì gặp hết duyên thì đi đi!”
Tống Thanh Thanh không chịu nhận.
Cô ta nhìn chăm chú vào người đàn ông trước mặt, khẽ nói: “Em không hiểu, lúc trước khi anh ở bên cô ta, anh thích em, vì sao... Anh lại quay về tìm cô ta!”
Khương Lan Thính không lảng tránh, anh nói thẳng: “Bởi vì phù hợp! Không phải phù hợp ở chỗ môn đăng hộ đối mà là phù hợp ở tất cả mọi phương diện, có lẽ đối với cô mà nói chuyện này rất tàn nhãn nhưng sự thật là lúc trước khi tôi quen cô cũng vô cùng nghiêm túc, kết quả lại không phù hợp, cho nên... Hoắc Kiều là sự lựa chọn cuối cùng của tôi, hơn nữa cô ấy cũng lựa chọn tôi.”