Hoắc Kiều khẽ cất lời: “Không biết nên nói gì!” Sau đó anh cũng không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng ấn cô vào trong lòng. ngực của mình, để cô lắng nghe tiếng tim anh đập. Anh cảm thấy ở bên cô vô cùng thoải mái và yên bình.
Có lẽ là bởi vì hoàn cảnh trưởng thành giống nhau!
Ngoại trừ mâu thuẫn lần trước, bọn họ thật sự không hề cãi nhau, so với quá khứ nhạt nhẽo không vui, cảm giác vào lúc này lại hoàn toàn khác biệt, vô cùng thoải mái...
Ôm nhau hồi lâu, anh cúi đầu hôn cô.
Sắp tới giờ ăn cơm, đương nhiên anh sẽ không làm thật vào lúc này nhưng cũng hôn đến độ cơ thể phừng phừng, người giúp việc đứng trước cửa gõ vang: “Cậu Lan Thính, cậu đã muốn ăn cơm chưa?”
Khương Lan Thính cúi đầu, nhìn người nằm trong lòng ngực.
Lúc này cả hai đều hơi khó chịu, áo sơ mi của Hoắc Kiều đã bị anh cởi hết, lộ ra một lớp áo ren màu đen, anh không phải thánh nhân nhưng vẫn để ý tới cô, vì thế hôn một cái lên môi cô, nâng giọng nói với dì giúp việc ở bên ngoài: “Có ăn!”
Trước cửa có tiếng bước chân vang lên, là dì giúp việc đi xuống lầu.
Hoắc Kiều đẩy anh dậy.
Anh khởi động thân mình, cười nhẹ giúp cô cài lại áo sơ mi, anh nhìn chăm chú vào những sợi tóc hỗn loạn của cô cùng với cảm giác ý loạn tình mê còn chưa kịp biến mất, nhịn không được nhẹ nhàng vuốt ve mặt cô: “Buổi tối sẽ cho em ăn no."