Hoắc Kiều vẫn dựa vào xe, một lát sau mới hỏi: “Anh muốn ăn ở đâu?”
Khương Lan Thính tiến lên phía trước vài bước, dựa vào người cô, hạ giọng: “Anh rất muốn tới nhà hàng nhưng anh lại sợ em tưới nước canh lên đầu anh, cho nên... Đi tới chỗ của anh đi! Tuy rằng rất mệt nhưng nhưng anh vẫn nguyện ý làm cơm cho em ăn!”
Hoäc Kiều không mở miệng, chỉ nhìn anh.
Khương Lan Thính rất ít khi hành động theo cảm xúc nhưng vào lúc này anh vẫn nhịn không được mà hành động theo cảm xúc của mình, anh nhẹ nhàng sờ. lên khuôn mặt cô, nói: “Trước kia anh nghĩ kết hôn chỉ là kết hôn, anh chưa bao giờ nghĩ tới việc sẽ yêu chiều một người phụ nữ nào cả, nhưng mà Hoäc Kiều à, anh có hơi suy nghĩ đến việc yêu chiều em rồi, yêu chiều em như công chúa nhỏ... Biến em thành kiểu người lúc nào cũng muốn làm nũững với anh ấy.”
Hoắc Kiều chỉ cười nhẹ: “Nghe cũng rất cảm động đó.”
Cô mở cửa chiếc Cullinan của mình ra: “Lên xe đi cậu Khương!”
“Gọi anh là Lan Thính!”
Khương Lan Thính nhìn cô với ánh mắt sáng quắc, ánh mắt mang theo một chút sức mạnh của đàn ông nhưng không khiến người ta chán ghét, ngược lại còn thêm một chút tình ý quyến rũ.