Nụ hôn ấy khiến toàn thân Khương Lan Thính cháy bỏng nhưng anh cũng không quan hệ với cô.
Bởi vì đây là nhà của Hoắc Kiều, không phải địa điểm phù hợp, càng không phải thời gian thích hợp.
Anh rất muốn, vì thế anh mời cô: “Buổi tối tới chỗ anh nhé?” Căn chung cư đó?
Hoắc Kiều không muốn đi, nếu đi tới đó cô sẽ thấy khó chịu vô cùng, thái độ của cô trở nên lạnh lùng hẳn, sao mà anh lại không nhận ra được chứ?
Khương Lan Thính nhẹ giọng mở miệng: “Là biệt thự anh sống!”
Anh nghĩ ngợi rồi nói: “Còn căn chung cư kia, thật ra từ lâu anh cũng không biết phải xử lý như thế nào rồi nhưng bây giờ anh nghĩ nên bán đi thôi, bằng không dù có để đó thì sau này em cũng đâu có tới nữa.”
Hoắc Kiều không nói gì.
Khương Lan Thính cuốn lấy mái tóc dài của cô, giọng nói trầm thấp: “Hoắc Kiều, chúng ta bắt đầu lại một lần nữa nhé, cho anh một cơ hội để chứng minh rằng chúng ta có thể chung sống hạnh phúc, hẳn là em cũng không cam lòng cả đời chỉ tạm chấp nhận một lần như thế thôi đúng không!”