Hoäc Kiều rảnh nhưng cô không muốn buồn chán như vậy.
Họ cũng không phải là kiểu quan hệ yêu đương bình thường, chẳng qua là thuận theo kết hôn mà thôi. Hơn nữa cô thật sự không quên được chuyện đã qua, cô không thể đối xử với Khương Lan Thính giống như trước, cũng không thể ngọt ngào nổi.
Cô im lặng một lúc, Khương Lan Thính biết cô đang nghĩ gì.
Anh không ép buộc mà rất nhẹ nhàng nói: “Vậy em đi ngủ sớm đi.”
Hoäc Kiều gật đầu.
Cô tiễn anh xuống tầng rời đi, lúc này Khương Lan Thính đã tỉnh rượu không ít, khi vừa đi xuống lầu thì tình cờ gặp Hoắc Minh, Hoắäc Minh đang đọc báo thì
ngẩng đầu nhìn anh, thản nhiên nói: “Đi về à?”
Khương Lan Thính không dám lỗ mãng, trả lời quy củ: “Hôm khác cháu và bố mẹ sẽ đến thăm bác trai.”
Hoắc Minh nhìn anh hồi lâu.
Cuối cùng, ông nhẹ nhàng măng: “Thằng nhóc hồ đồ này!”
Khương Lan Thính bị ông mắng nhưng trong lòng lại dâng lên một tia ấm áp, anh biết như thế này là ông đã coi anh như người trong gia đình của mình, anh lợi dụng lúc này nói: “Bác trai yên tâm, sau này cháu sẽ không lại phụ lòng Hoắc. Kiều nữa.”