Cô bé rất giống người bố ruột có tâm địa xấu xa kia.
Nhưng Khương Lan Thích không hề ghét cô bé, còn thực sự rất thích vì dáng vẻ xinh đẹp của cô bé.
Anh xoay người kéo Tiểu Hoäc Tinh ngồi cạnh mình.
Tiểu Hoắc Tinh hắng giọng, học theo cách nói của bố cô bé: “Bố nói tối nay phải làm cho tên họ Khương say thêm lần nữa!”
Cô bé cảm thấy rất giống. Khương Lan Thính không khỏi bật cười.
Mặc dù, bây giờ anh đang đau đầu nhưng cũng không ảnh hưởng tới sự vui vẻ trong lòng, có lẽ là do bầu không khí rất tốt!
Trong nhà họ Khương, anh là cháu trai lớn, gánh vác trách nhiệm nặng nề còn các anh em họ hàng phía dưới đều không làm được chuyện gì nghiêm túc, chỉ biết tiêu tiền hoang phí... Nhưng nhà họ Hoắc lại không giống như vậy, rất thân thiện!
Khương Lan Thính lại không biết. Hồi đó, mấy người kia còn đánh nhau đến mức một mất một còn. Vì Hoắc Tây mà Trương Sùng Quang không biết đã nhận bao nhiêu cú đấm từ hai anh em, có đếm cũng đếm không xuể.