Phòng ăn tầng một ở biệt thự nhà họ Hoắc.
Lúc Khương Lan Thính xuống lầu, người nhà họ Hoắc có vẻ bất ngờ nhưng lại không hề ngạc nhiên, bát đũa đều đã chuẩn bị sẵn cho anh... Nhưng đồng thời cũng bày một bình rượu trắng ra.
Trương Sùng Quang cười tươi rói: “Lan Thính, hiếm khi cậu đến nhà chúng tôi làm khách! Nghe nói trong các buổi tiệc xã giao thì cậu có khả năng uống rượu rất tốt, đáng tiếc là chân của tôi không được tốt lắm mà khả năng uống rượu của Doãn Tư lại quá bình thường! Cho nên tôi đặc biệt mời Lục Thước đến uống cùng cậu, sợ cậu uống không được sảng khoái!”
Nói xong, anh ấy lập tức lấy một bình rượu trắng khác và đặt ở trước chỗ ngồi của Khương Lan Thính.
Khương Lan Thính cười gượng.
Biết đây là một nhiệm vụ khó khăn nên anh dứt khoát ngồi xuống, bình tĩnh nhận lời: “Anh Sùng Quang nói gì vậy, theo lý thì tôi nên là người tiếp các anh!”