Cô muốn chạy trốn, nhưng anh không cho. Anh nhẹ nhàng xoa đầu cô, lúc này anh dường như có cảm giác mình là một người cha hiền từ... Khương Lan Thính biết bản thân chắc chắn muốn kết hôn, nhưng trước nay anh chưa bao giờ thực sự mong ngóng có một đứa con. Chỉ là bây giờ, anh lại khao khát muốn có một đứa con của anh với Hoäc Kiều.
Anh muốn có một bé gái giống Hoắc Kiều.
Lúc này, anh thậm chí bắt đầu thấy ghen tị với Hoắc Minh, có nhiều con như: vậy.
Anh xúc động, cúi đầu dịu dàng nói nhất là có một bé gái.”
“Chúng ta sinh hai đứa được không? Tốt
Hoäc Kiều còn đang chìm trong bi thương, anh lại nghĩ tới việc có con...
Cô đang chuẩn bị nói gì đó, ngoài cửa bỗng vang lên tiếng gõ kèm theo giọng của Hoắc Tây: “Lên trên này lâu vậy, sao còn chưa xuống dưới ăn cơm? Mọi người đang chờ em đấy!”