Hoắc Kiều rất nghiêm túc nhìn anh.
Gô nhìn rất lâu, mới nhẹ nhàng nói: “Khương Lan Thính, tôi không muốn dè dặt mà thích anh nữa! Rất đau khổ đấy, anh biết không?”
Cô dịch người anh ra, ngồi bên cạnh.
Cô yên lặng nhìn mây trắng ngoài cửa sổ, giọng lại trầm hơn một chút: “Hai năm ấy thật ra cũng có lúc ngọt ngào, nhưng đẳng cay lại nhiều hơn! Cái chung cư đó, ban đầu anh còn đến thường xuyên, sau đó anh ít khi đến hơn, lúc anh đến chỉ gọi điện cho tôi bảo anh sắp sang.”
“Tôi biết anh bận, tôi biết anh không có tâm trạng hẹn hò.”
“Nhưng lâu dần, anh cho tôi cảm giác như thể anh chỉ tìm tôi khi muốn giải quyết nhu cầu sinh lý. Anh không biết rằng, tôi hầu như sống ở đó cả những ngày anh gọi lẫn những ngày anh không gọi. Nhưng tôi lại giả vờ như không thường ở, tôi không dám để nhiều quần áo ở đó, sợ anh nhìn thấu suy nghĩ của tôi, sợ anh cho rằng tôi coi nơi đó là nhà.”