Rõ ràng Hoắc Kiều không hề ngu ngốc.
Rất lâu sau đó, Khương Lan Thính vẫn không rõ vì sao nhà họ Hoắc không bồi dưỡng Hoäc Kiều mà lại để cô thích gì làm nấy... Khi bọn họ ở bên nhau anh cũng chưa từng hỏi cô, bây giờ anh nghĩ anh biết rồi, thật ra đó là vì tất cả mọi người đều yêu thương cô.
Cái tên Hoắc Kiều này, đã nói lên tất cả.
Vậy mà lúc trước anh lại xem nhẹ.
Khương Lan Thính mò mắm đi đến phòng ngủ của Hoắc Kiều. Cô không ở
đây, anh nhìn bốn phía quanh phòng, cuối cùng thấy một cái gối ôm có in ảnh anh đặt trên sô pha, nhưng bên trên lại có rất nhiều chữ viết bằng bút đen.
Có một cụm từ đặc biệt nổi bật: “Tên cặn bã đẹp traÏ...
Vẻ mặt Khương Lan Thính cạn lời, nhưng mà anh không hề giận. Anh cầm lên xem xét, khẳng định trong lòng Hoắc Kiều thực ra chỉ là một cô gái nhỏ...