Ông Khương im lặng một lát.
Ông lên tiếng: “Lan Thính, từ nhỏ đến lớn anh chưa bao giờ khiến tôi và mẹ anh phải lo lắng, cho dù là việc học tập hay sự nghiệp bây giờ, anh vẫn luôn làm tốt hơn hầu hết mọi người! Nhưng mà Lan Thính à, mối quan hệ tình cảm khác với việc hôn nhân. Hôn nhân không phải trò đùa, cho dù đây chỉ là kế sách tạm thời, nhưng bố mẹ vẫn hy vọng anh có thể có một cuộc hôn nhân hạnh phúc mỹ mãn, chứ không phải chỉ là một cuộc hôn nhân trên giấy tờ, sau đó hai đứa lại ai lo phận nấy.”
Khương Lan Thính nghe vậy cũng hơi lộ vẻ xúc động: “Bố, con thật lòng thích cô ấy.”
Ông Khương khế than thở: “Vậy bây giờ con bé có thật lòng thích anh không? Nếu kết hôn rồi mà cuộc sống không như anh mong muốn thì anh định như nào?”
Khương Lan Thính bảo ông yên tâm: “Con sẽ để Hoắc Kiều chọn.”
Ông Khương thấy được, anh đúng là thích thật lòng.