Khóe mắt Hoắc Kiều ươn ướt.
Hồi lâu sau, cô nhẹ nhàng vuốt ve đuôi mắt anh, giọng trầm trầm: “Giá như lúc trước anh không ngoại tình thì tốt biết bao! Nếu vậy, có lẽ tôi còn có thể yêu anh rất rất lâu! Khương Lan Thính, anh có biết không, khi ấy tôi đã đợi anh cầu hôn tôi, đợi vô cùng, vô cùng lâu.”
Khương Lan Thính nghe vậy cũng thấp giọng hỏi: “Tôi không biết! Hoắc Kiều, vì sao em không nói sớm cho tôi?”
Hoắc Kiều buông tay, nhẹ nhàng cười, nói: “Nói với anh để bị anh từ chối à? Khương Lan Thính, có lẽ là bởi vì thứ tự trước sau rất quan trọng trong tình yêu! Bây giờ anh nói thích tôi, nhưng tôi thật sự không còn cảm giác như trong quá khứ nữa. Sau chuyện của Tống Thanh Thanh, đối với tôi, anh chẳng khác nào tờ tiền dính phân, giữ lại trong nhà là thấy kinh tởm.”
Mặt anh tối sầm lại: “Thấy kinh tởm mà thấy mấy hôm nay em vẫn dùng thích thú lắm nhỉ?”