Khương Lan Thính còn định nói thêm, nhưng xe đến đón Hoắc Kiều đã đến, cô rất phóng khoáng chào tạm biệt anh.
Khương Lan Thính nhìn theo đuôi xe, sắc mặt tái mét.
Về phía nhà họ Khương, mẹ của Khương Lan Thính đã đích thân đến, bà được ông cụ Khương phái tới. Ông cụ cổ hủ nói: “Hai đứa trẻ, trai đơn gái c trong núi nhiều ngày như vậy, chắc chắn sẽ không nhịn được mà hái trộm trái cấm! Gon gái thì mặt dày, mẹ Lan Thính, con đi đón cô bé là thích hợp nhất, nếu không da mặt người ta mỏng, sau này khó xử lý!”
Bà Khương cũng nghĩ như vậy.
Bà nghĩ, nếu con gái đã xảy ra chuyện như vậy, dù sao nhà trai cũng phải chủ động chút, sau đó lại đón người đến nhà họ Khương làm yên lòng trước, ăn một bữa cơm uống tách trà, lại tăng thêm một chút cảm tình, bù đắp thương tổn do Lan Thính đã làm ra.