Lúc Khương Lan Thính xuống giường, lỗ tai có hơi đỏ. Lúc anh nấu cháo đậu đỏ, không khỏi nghĩ thầm, bàn về độ lưu manh, Hoắc Kiều cao hơn anh một tầng nhưng không biết vì sao anh lại không thấy phản cảm, ngược lại còn cảm thấy rất thú vị.
Anh càng nghĩ càng cảm thấy đáng tiếc, lại càng hoài niệm về đoạn tình cảm kia.
Anh biết bên cạnh Hoắc Kiều không có ai, cho dù bên cạnh không có ai, dường như cô cũng không suy nghĩ đến việc ở bên canh... Là vì thật sự đã buông tay rồi sao?
Hồn Khương Lan Thính treo ngược cành cây, cháo cháu, nếu là bình thường, anh tuyệt đối sẽ không có kiên nhẫn nấu thêm nồi nào khác.
Nhưng mà cô Hoắc yếu đuối xinh đẹp có vẻ rất muốn ăn.
Cô tới kỳ, chảy nhiều máu như vậy, cũng cần phải tẩm bổ!
Khương Lan Thính như một người con có hiếu, nấu cháo cho Hoäc Kiều xong, tự mình hầu ăn hạ uống... Hoắc Kiều không cần anh đút, cô múc từng muỗng cho vào miệng, vô cùng thơm ngọt, hương vị đậu đỏ ngọt bùi.