Ông cụ Khương hỏi xong.
Ông Khương nhìn bà Khương, nỗ lực lấy cớ thay con trai: “Không phải bọn họ có cơ sở tình cảo sao sao? Tốc độ nhanh hơn một chút cũng là điều bình bình thường, hơn nữa chỗ ngồi kia lại không có gì để giải trí!”
Bà Khương không đồng ý: “Rõ ràng là Lan Thính có một nửa là ép buộc người ta!”
Ông cụ Khương nói tiếp: “Cái này không phải cần phụ trách sao? Hai đứa các con còn không mau chuấn bị sính lễ, đi tới nhà họ Hoắc cầu hôn? Lỡ như hai đứa nó trở về từ trong núi, trong bụng cũng có thai luôn… Trong núi có muốn cũng không có cửa hàng tiện lợi hai mươi tư giờ đâu!”
Ông Khương vỗ trán: “Bố, bổ đang định nhốt bọn họ ở chỗ đó mấy tháng sao?”
Ông cụ Khương: “Không được sao?”
Bà Khương ôn tồn: “Bố, chuyện này khẳng định là không được! Chuyện tình cảm sao có thế thô bạo như vậy, tuy nói con nhìn ra được Hoắc Kiều vẫn còn thích Lan Thính nhưng chuyện xảy ra lúc trước, chắc chắn trong lòng con bé cũng có giới hạn, hơn nữa cho dù thật sự hoài thai, bây giờ đã là xã hội nào rồi, phụ nữ cũng có thế sinh con mà không cần lập gia (Tinh, nhà họ Hoắc cũng