Anh không cho cô nói thêm gì nữa, cho dù là lời bịa đặt cũng không cho cô nói…
Hoắc Kiều mở to hai mắt, cô muốn lui về
phía sau, anh không cho.
Xoay người một cái, chặn cô lại.
Chiếc áo sơ mi kiếu nam bị cởi bỏ, anh đổi xử với cô không hề dịu dàng một chút nào, cũng không bỏ qua cho mỗi một tấc da thịt thì của cô… Nơi anh đi đến tựa như đốm lửa thiêu rụi thảo nguyên xanh.
Rõ ràng bọn họ đã từng sống chung hai năm, rõ ràng đã xảy ra quan hệ nhiều lần như thế rồi nhưng vẫn không kích thích như lúc này đây, có lẽ là vì ở nơi khác, có lẽ là vi điều kiện có hạn, cô còn đang tới kỳ.
Đương nhiên, Khương Lan Thính không có khấu vị nặng như vậy.
Nhưng cũng không kém hơn là bao!