Bọn họ nói rất nhiều, sau đó không khí cũng trở nên rất vi diệu.
ở vùng núi hoang vu không có điện thoại, không có internet, cơ bản là không có gì để giải trí… Sau khi bọn họ nói xong thì mắt to trừng mắt nhỏ, không hẹn mà cùng nhau lảng tránh đối phương.
Cơ thế Hoắc Kiều không thoải mái, cơm chiều là Khương Lan Thính sắp xếp.
Dưới sự chỉ huy của Hoắc Kiều, cuối cùng anh cũng nấu xong được một nồi cháo, mùi cũng khá thơm, ăn vào lại thấy khô người… Đều là người thành phố, sao có thế quen được với bữa cơm thanh đạm như thế này?
Hoắc Kiều là người đầu tiên không chịu nổi!