Nhưng anh lại bỏ lỡ, bọn họ tách ra, đã từng ở bên cạnh người khác, anh chết không có thuốc cứu mà dường như cô lại rất thích thú… Anh đánh bại được một người nhưng chắc hẳn sau này vẫn sẽ có nữa.
Bởi vì cô nói cô không cần anh nữa!
Hoắc Kiều là bị ngứa nên tỉnh giấc.
Mở mắt ra, toàn thân ngứa muốn chết, xốc chăn lên nhìn!
Hay thật đấy!
Chỗ nào cũng đỏ hồng, quả thực không thế nhìn nữa, hơn nữa càng gãi càng ngứa.
Cô gọi Khương Lan Thính dậy, cô mới tỉnh giấc, giọng nói ngọt ngào như rót mật vào tai: “Khương Lan Thính, có phải anh thả sâu vào trong chăn không?”
Khương Lan Thính vẫn chưa tỉnh tỉnh.
Anh nhắm mắt lại sờ lung tung trên người cô, sau khi bị Hoắc Kiều hất bay, anh lười nhác liếc nhìn cô: “Anh chỉ biết thả cái khác thôi! Muốn
thử một chút không?”