Khương Lan Thính nhìn cô, thấy trong mắt cô ẩn chứa nước mắt, anh mới biết được lúc trước anh đã khiến cô tổn thương sâu sắc thế nào.
Cô còn thích anh nhiều hơn anh nghĩ.
Hoặc có thế nói đó chính là yêu!
Người như anh, những người trong thế giới như bọn họ, thích nhau rất dễ dàng nhưng để bay lên đến thứ gọi tình yêu lại rất khó khăn… Thời buổi này, có ai lại dễ dàng đồng ý trao trái tim của mình cho người khác? Mặc cho người ta giày vò, mặc cho người ta dẫm đạp chứ!
Anh không nói lời nào, Hoắc Kiều đơn giản nói thẳng ra.
Cô nhẹ giọng nói: “Khương Lan Thính, tôi và anh ở bên nhau hai năm, chúng ta ở chung cùng nhau tận hai năm! Anh cảm thấy một người có gia thế, địa vị giống như tôi lại sống chung thì có ý nghĩa gì, nếu không phải vì tôi rất thích anh, nếu không phải vì tôi đã nghĩtới chuyện kết hôn với anh, vì sao tôi lại phải ở chung cùng anh, vì sao tôi lại cho anh nắm quyền chủ động trên tay!”
“Trong hai năm đó, lúc nào tôi cũng đang đợi anh cầu hôn tôi!”
“Tôi nhớ rõ có một lần, tôi phát hiện ra một chiếc nhẫn kim cương ở trong túi áo của anh, tôi vui sướng cho rằng anh muốn tặng cho tôi, anh muốn cầu hôn tôi, sau đó tôi mới biết được chiếc nhẫn đó là anh mua thay chị họ! Cái nhẫn kim cương kia rất xinh đẹp, chứng tỏ anh không phải là người không hiểu được trái tim của phụ nữ, anh hiểu nhưng anh chưa bao giờ nghĩtới chuyện sẽ mua một cái cho tôi, anh sẽ chỉ hỏi rằng tôi muốn loại trang sức gì sau khi chia tay… Hoắc Kiều tôi mà thiếu trang sức sao?”