Dáng vẻ không hợp tác của Hoắc Kiều cực kỳ giống làm nũng.
Tuy Khương Lan Thính biết cô không làm nũng nhưng anh không thế kìm chế được mà rung động, giọng nói cũng trở nên dịu dàng: “Sao lại là thuốc được? Là đường đỏ! Ngày xưa phụ nữ đều dùng đường đỏ đế tẩm bố cơ thế!”
Hoắc Kiều vẫn không chịu!
Cơ thể của cô được bọc kín mít, chỉ để lộ cặp mắt đen láy, cô yếu ớt mặc cả với anh: “Khương Lan Thính, tôi không phải phụ nữ ngày xưa! uổng cái này sẽ béo lên mất.”
Anh kiên trì dỗ cô: “Nhưng uống vào, dạ dày của em sẽ dễ chịu hơn một chút! Em tắm lại bằng nước nóng nhé, tôi nấu nước cho em rồi.”
Hoắc Kiều bổng vươn tay, sờ vào trán anh.
Khương Lan Thính ngây ngấn.
Anh nhìn chằm chằm vào tay cô, Hoắc Kiều được chiều chuộng từ bé, ngón tay thon dài, đẹp đẽ… Lúc cô muốn rút tay về, anh túm lấy tay cô, giọng trầm thấp hơi khàn: “Em có ý gì?”