Khương Lan Thính biết không có nước nóng, anh cũng biết Hoắc Kiều rất yếu ớt, nếu không có nước nóng cô sẽ tức giận.
Vậy nên lúc cô đi vào, anh không ngăn cô lại.
Tâm trạng của anh như đang bắt nạt một cô gái lúc còn nhỏ, cực kỳ phấn khích.
Hoắc Kiều vào phòng tắm.
Cô không hề nghi ngờ mà cởi quần áo ra rồi tìm một chỗ đặt xuống, sau đó tìm van nước nóng… Thế nhưng, cô tìm cả buổi trời cũng không thấy van nước nóng ở đâu cả.
Thời tiết trên núi hơi lạnh, cơ thế lại còn trần truồng thế này.
Cô ở bên trong, gọi Khương Lan Thính: “Khương Lan Thính, hồi nãy anh lấy nước nóng ở đâu thế?”
Khương Lan Thính ở bên ngoài, anh dựa vào cửa, nở một nụ cười cố ý: “Nước nóng? ở đây làm gì có nước nóng? Thôi em cứ tắm đại đi!”
Hoắc Kiều không chịu!
Cô đang đến kỳ kinh nguyệt, dù khỏe tới cỡ nào cũng không thể tắm nước nóng! Nhưng nếu bây giờ không tắm thì cô rất khó chịu… Hoắc Kiều