Khương Lan Thính gắp thử một đũa, vừa bỏ vào mồm liền phun ra, vẻ mặt câm nín không nói nên lời.
Hoắc Kiều không muốn phải tự nấu cơm nhưng đến nước này rồi không thế nào trông cậy vào cậu ấm đó được nữa.
Cười chết mất, ngẫm lại anh ta quyết định chọn Tống Thanh Thanh chẳng khác nào tìm một bảo mầu về hầu hạ cơm nước cho anh ta, quả là một cặp đôi hoàn hảo!
Hoắc Kiều vo gạo rồi lấy một vài lát thịt xông khói cùng một ít cải thìa. Bước tiếp theo là nhóm lửa nhưng cô lại không có bật lửa, cô kêu Khương Lan Thính đưa bật lửa nhưng anh ta nhất quyết không cho, đòi phải cho anh ta ăn cơm chung.
Hoắc Kiều cười khẩy: “Ai nấu thì người đó ăn!”
Khương Lan Thính nghênh mặt khoanh tay: “Vậy thì cùng nhau nhịn đói đi!”
Hoắc Kiều thầm mắng anh ta nhỏ nhen nhưng cuối cùng đành phải miễn cưỡng thỏa hiệp. Cô vo thêm một chén gạo nữa nhưng lại không nỡ lấy thêm thức ăn, Khương Lan Thính thấy vậy thì nói: “ít vậy sao hai người ăn đủ?”