Hoắc Kiều quyết tâm giả chết, Khương Lan Thính thấy vậy thì tiến lại định kéo chăn lòi cô dậy. Nhưng ngay sau đó Hoắc Kiều đã mở chăn ra, ngồi dậy la hét: “Sao lại có mùi mốc thế này!”
Một cúi xuống, một hướng lên, khéo làm sao mà lại thành… Môi chạm môi. Ngay khoảnh khắc cảm nhận được sự mềm mại ấm áp đó, cả hai đều sững sờ, Hoắc Kiều còn trợn tròn cả mắt. Khi giật mình tỉnh táo lại, cô muốn lui về sau để kéo giãn khoảng cách nhưng Khương Lan Thính lại không cho phép. Anh ta đưa tay vòng ra sau gáy kéo cô sát về phía mình… Nhẹ nhàng rồi lại mạnh mẽ, say mê thưởng thức đôi môi đỏ mọng đầy ngọt ngào.
“Khương Lan… Thính!”
“Buông tôi ra! Đồ lưu manh! Anh làm vậy là quấy rối tình dục đó có biết không!”
Hoắc Kiều thở hổn hển ngã vào thành giường, mùi mốc đó vẫn còn lượn lờ quanh đầu mũi nhưng vào lúc này điều đó đã không còn quan trọng nữa. Người đó chẳng những không chịu buông tay mà tấn công công lại càng thêm mãnh liệt.