Khương Lan Thính dừng lại, anh ta hiếm khi nào thấy Hoắc Kiều đáng thương như vậy bèn nhẹ giọng dỗ dành: “Không hỏi nữa, em đừng khóc!”
Hoắc Kiều đấy anh ta ra, vòng tay lại bảo vệ chính mình, giọng nói thêm nghẹn ngào: “Giờ thì như ý anh rồi đó, Tôn Tư Nam bỏ tôi rồi! Tôi và anh ấy là thật lòng nhưng còn anh thì sao? Anh đến gặp tôi là vì muốn cùng tôi đi hết cuộc đời hay chỉ là xúc động nhất thời? Trong lòng anh tôi chẳng qua chỉ là thú vui cho anh tiêu khiển mà thôi, cần thì lấy chán thì vứt đi…”
“Như thế thì anh không cần phải chịu trách nhiệm với ai cả nhưng thứ tôi cần là một người bạn đời kìa!”
“Tôi hỏi anh, dù cho chúng ta quay lại thì anh có dám cưới tôi không? Ngay thời khắc này anh có thế quyết định lấy tôi không?”
Khương Lan Thính không thể quyết định… cũng không thế đưa ra lời hứa hẹn!