Tôn Tư Nam đứng dậy và nói: “Thôi anh về đây, bữa khuya hôm nay coi như nợ em vậy, hôm khác anh bù lại cho nhé!”
Chỉ có vài ba câu mà mối quan hệ giữa hai người đã lùi lại một khoảng cách thật lớn.
Hoắc Kiều lẳng lặng nhìn anh ấy, bàn tay nghịch ngợm mái tóc bên vai: “Được thôi! Nhưng mà em thích có người ở bên săn sóc cho em!”
Hoắc Kiều không thích đàn ông thờ ơ với mình, thật lòng mà nói cô ấy đã có ý định mở lòng nhưng anh ấy lại muốn rút lui, dù là vì lý do gì điều này cũng khiến cô ấy không vui. Cô ấy là thiếu nữ đang tuổi thanh xuân chứ không phải gái lỡ thì, cô ấy thật lòng muốn tiến đến với anh ấy.
Tôn Tư Nam trầm tư một lúc rồi nhẹ nhàng chạm vào mặt cô ấy, thì thầm: “Anh đang cho một cơ hội để em ngẫm lại giữa anh và anh ta, tình cảm em dành cho ai nhiều hơn…”