Anh ta kìm nén hết lần này đến lần khác mới kìm được cơn tức giận, cuối cùng cũng bình tĩnh nói: “Em suy nghĩ nhiều quá rồi!”
'Tống Thanh Thanh vừa khóc vừa cười nói: “Vừa rồi anh làm em sợ muốn chết! Khương Lan Thính, khi anh sầm mặt rất đáng sợi”
Phải không?
Khương Lan Thính có chút không hiểu, bởi vì khi anh ta và Hoắc Kiều ở cùng nhau, gần như không bao giờ đỏ mặt nên Hoäc Kiều cũng không sợ anh ta. Khi anh ta đang lo lắng về công việc thì cô cũng biết cách không kích thích anh ta, mỗi cuộc hẹn hò của họ đều diễn ra suôn sẻ...
'Tống Thanh Thanh không nhận thấy anh có gì kỳ lạ. Cô ta chọn váy, thỉnh thoảng nói chuyện và hỏi ý kiến anh.
Nhưng Khương Lan Thính vẫn đứng trước cửa sổ sát đất, nhìn xuống tầng dưới.
Ở dưới lầu, cuộc gặp mặt giữa nhà họ Tôn và nhà họ Hoắc có lẽ đã kết thúc.
Bố mẹ Tôn ở lại thanh toán hóa đơn, con thứ của nhà họ Tôn đưa nhà họ Hoắc ra về, anh ấy rất phong độ mở cửa xe cho vợ chồng Hoắc Minh và tiễn họ lên xe, cuối cùng anh ấy nhẹ nhàng ôm eo Hoắc Kiều và đưa cô lên xe... Lúc đóng cửa xe, anh ấy cúi xuống và mỉm cười nói vài câu.