Khương Lan Thính đã đoán trước được việc bố Khương phản đối.
Bởi vì trong vòng giao thiệp của bọn họ, việc một người cháu đích tôn như anh đi cưới một người phục vụ là chuyện khủng khiếp đến nhường nào!
Khương Lan Thính đã qua tuổi phản nghịch từ lâu, anh không phải người sẽ đối nghịch với người nhà của mình, cũng không phải là người không thích phụ nữ xinh đẹp.
Chỉ có điều, anh nghĩ một tâm hồn thú vị mới là thứ quan trọng hơn!
Nhưng bố anh nói vậy cũng có lý, về phần nuôi dạy con cái, anh nghĩ hẳn là nên để một mình anh tự dạy... Còn về Tống Thanh Thanh, cứ để cô ấy làm những chuyện mình thích đi!
Khương Lan Thính đứng thẳng hai chân, trông như sắp rời đi. Ông Khương gọi anh lại: "Anh đi đâu? Đi hẹn hò với con bé phục vụ kia à?"
Thấy con trai không vui, ông Khương cố dịu giọng lại: "Lan Thính, không phải là bố phân biệt nghề nghiệp, nhưng con bé này chắc là còn chưa học đại học đúng không? Con bé không môn đăng hộ đối với nhà chúng ta, mà kết hôn không. môn đăng hộ đối thì không hạnh phúc đâu! Ban đầu anh thấy mới mẻ vậy thôi, nhưng ở bên nhau lâu ngày, hai đứa có gì để giữ vững tình cảm và cuộc hôn nhân này? Con bé đó thì chẳng sao cả, vì khuôn mặt và thân phận của anh đủ để mê hoặc con bé đó cả đời, nhưng còn anh thì sao, Lan Thính à, qua mười năm nữa... Thậm chí chỉ hai năm nữa thôi cũng đủ để anh chán ngấy con bé đó rồi, làm sao anh còn thấy con bé đó thú vị nữa? Anh chỉ còn đau đầu vì con bé không thể dung nhập vào vòng xã giao của mấy vị phu nhân, anh chỉ còn bực mình với con bé vì bị chuyện nhà làm cho vướng chân mà thôi!"