Khương Lan Thính không thích đồ ăn Trung Quốc. Nhưng anh lại sẵn lòng nghe Tống Thanh Thanh kể về những giấc mơ của mình, anh cảm thấy chuyện này rất thú vị, bởi lẽ xung quanh anh không có người phụ nữ nào giống như vậy, đa số đều giống như Hoäc Kiều, xinh đẹp tao nhã.
Anh không thể tưởng tượng được cảnh Hoäc Kiều có thể đến một nơi thế này ăn sáng.
Cho dù có đến đây đi chăng nữa, có lẽ đó cũng sẽ là lần cuối cùng trong đời cô.
Lát sau, Khương Lan Thính khẽ nhíu mày.
Bởi vì anh phát hiện bản thân vừa mới thất thần, nghĩ đến bạn gái cũ của mình, rõ ràng là bọn họ đã chán ở bên nhau nên mới chia tay... Hay nói đúng hơn là do anh đã có đối tượng mới.
Tống Thanh Thanh còn đang kể chuyện.
Cơ thể của Khương Lan Thính cũng rất thành thật, anh nhỏ giọng ngắt lời cô †a: "Chúng ta sang quán khác ăn sáng đi! Anh biết quán này khá ngon."