Khương Lan Thính lấy lại điện thoại, gạt hai cái, sau đó liền xóa luôn lịch sử trò chuyện.
Hoắc Kiều có thể nhận ra, anh ta rất bảo vệ cô gái kia.
Cô nhẹ nhàng nói: “Đây là lựa chọn của anh! Tôi không đến mức phải đối phó với cô ta! Khương Lan Thính, anh nghĩ nhiều rồi!”
Khương Lan Thính tiện tay ném điện thoại sang một bên, sau đó anh ta cởi khăn tắm, bắt đầu thay quần áo... Dáng vẻ lại định ra ngoài!
Thực sự, lớp giấy mỏng ngăn giữa hai người họ đã bị xé rách, mối quan hệ đã kết thúc, không cần thiết phải giả vờ nữa!
Khi anh ta thay quần áo cũng không tránh cô, dù sao hai người đã chung chăn chung gối suốt hai năm, đã quen thuộc với nhau tới mức không có gì cần phải che giấu... Đương nhiên cũng đã chán ngán tới mức anh ta có niềm vui mới bên ngoài mà cũng lười giấu giếm giải thích với cô một câu.
Hoäc Kiều tiếp tục sơn móng tay của mình.
Đợi sơn móng tay khô, cô nhẹ nhàng nói: “Anh không cần phải đi! Tôi sẽ ngủ ở phòng dành cho khách, sáng mai tôi sẽ chuyển ra ngoài.”