Gọi Hoắc Kiều tới, cô cũng chỉ nói lảng sang chuyện khác.
Người lớn trong nhà biết chuyện này không hề đáng tin, vị kia của nhà họ Khương tám phần chỉ chơi đùa thôi!
Hoắc Minh chăm chú nhìn cô con gái nhỏ của mình, những năm gần đây quả thực ông không thế quan tâm được nhiều nữa, con cái đã lớn, quản lý chặt quá không tốt, nhưng ở độ tuối này nếu muốn kết hôn thì không thể trì hoãn thêm được nữa!
Đương nhiên, ông sẽ không nói thẳng ra.
Ông nói với Hoắc Kiều: “Trong tay mẹ con có mấy người không tệ, nếu tiện thì gặp mặt đi!”
Hoắc Kiều không từ chối.
Nhưng cô cũng không nói về chuyện của Khương Lan Thính.
Đêm muộn, người hai nhà họ Hoắc họ Lục tạm biệt nhau, ai về nhà nấy.
Hoắc Kiều mở cửa chiếc xe thế thao màu đỏ, trở về căn hộ của mình, nơi này thật ra cũng có thể coi như nơi cô và Khương Lan Thính sổng chung, nhà là do Khương Lan Thính mua, qua hai
năm, nơi này đã được trang trí giống như một căn nhà thực sự.