Đêm khuya tĩnh lặng, rất dễ khiến người ta động tình. Đã lâu Lục u không có cảm giác như vậy, khi Diệp Bạch ôm cô sang phòng kế bên, cô cũng không từ chối…
Phòng kế bên là phòng ngủ của Diệp Bạch, không nhu hòa như phòng ngoài.
Tất cả đều là đồ của đàn ông, đầy góc cạnh.
Cô được đặt trên giường, Diệp Bạch nhẹ nhàng lấy lòng cô, làm cô thoải mái… Trong cơn lửa tình, anh dựa sát cô, con ngươi đen nhìn chằm chằm vẻ mặt cô: “Lục u, em có cảm giác!”
Lục u kéo đầu anh lại gần, hôn môi anh, không cho anh nói.
Dường như đã lâu lắm rồi không có.
Diệp Bạch rất kích động, sau đó có hơi không kiểm soát được bản thân, động tác không nhẹ không nặng… Nhưng vẫn luôn mang một chút quan tâm, khiến Lục u cảm thấy rất thoải mái.