Lục u nhìn anh, chậm chạp nói: “Chúng ta nói với nhau rồi mà!”
Diệp Bạch càng nói chậm hơn: “Ý của em là chúng ta cứ sống chung phi pháp mập mờ với nhau như vậy sao?”
Lục u không đồng ý!
Gì mà sống chung phi pháp, nói gì khó nghe vậy.
Lúc này Diệp Bạch mới tha cho cô, anh dựa vào sô pha nhắm mắt nghỉ ngơi: “Nếu em muốn mua thì cũng nên để anh mua, ai lại để con gái bỏ tiền chứ… Không phải em nói không nuôi đàn ông một cách vô ích sao?”
Lục u nhìn anh.
Diệp Bạch dịu dàng nói: “Cũng không phải chuyện gì to tát, anh hay em mua đều như nhau thôi, nhưng mà Lục u, anh là đàn ông, đàn ông mà sống trong nhà phụ nữ thì kỳ lắm, lỡ sau này chúng ta cãi nhau, em đuối anh đi, vậy còn mất mặt hơn, lộ ra ngoài sẽ bị người ta cười cho đấy.”