Lục U cắn môi: “Lần nào bố cũng nói vậy!”
Lục Khiêm liền cãi lại: “Tửu lượng của bổ tốt mà! Từ trước đến giờ có bị gì đâu, lần này cũng chỉ bị bệnh nhẹ, không có gì đáng ngại, con xem không phải bây giờ đã ốn rồi sao!”
Lục u không lên tiếng.
Lục Khiêm biết cô giận rồi, vội vàng hứa hẹn vài câu. Lục u nói cô ghi nhớ hết rồi, khi về sẽ nói với mẹ…
Lục Khiêm mềm lòng, vỗ về đầu cô: “Bố không có việc gì đâu!”
Đang nói, bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Là người giúp việc của Lục Viên đến đưa đồ ăn sáng, ngoài cháo dinh dưỡng cho Lục Khiêm, tất nhiên còn có phần cho Diệp Bạch. Tính Minh Châu cấn thận, cho dù không được nghỉ ngơi tốt vẫn không quên việc Diệp Bạch lớn lên ở nước ngoài, nên đã làm bữa sáng kiểu phương Tây bảo người giúp việc mang đến cho anh. Diệp Bạch ngồi sô pha ăn sáng, sau đó thì mở laptop.
Lục u nhìn anh.
Diệp Bạch nhẹ nhàng nói: “Buổi sáng anh phải tham dự một cuộc họp! Nhất định buổi chiều anh sẽ đi ngủ.”