Trời vừa tờ mờ sáng, Lục u liền đi đến bệnh viện.
Cô mở cửa phòng bệnh, nhìn thấy Lục Khiêm nằm trên giường, thần sắc của ông ấy đã khá hơn, sau khi truyền dịch vào buổi tối thì lúc này bệnh tình đã ổn định, không có gì đáng lo nữa.
Hoắc Minh châu đang ngồi bên giường trông ông ấy.
Diệp Bạch không ngủ, anh ngồi trên sô pha xem tài liệu trên điện thoại, xử lý việc công ty. Thế nhưng, dù sao cũng là người trần mắt thịt, trên khuôn mặt anh không khỏi hiện lên sự mệt mỏi…
Lục u lặng lẽ đứng ở cửa nhìn một lúc rồi đi vào vỗ nhẹ vai Hoắc Minh châu.
Minh Châu tỉnh lại: “Lục u, con đến rồi!”
Bà ấy nói tiếp: “Bố con không sao rồi! ở bệnh viện hai ngày là ổn!… Con thay Diệp Bạch, bảo cậu ấy trở về đi! Hôm qua cậu ấy đã trông suốt cả đêm rồi!”