Lục Khiêm đuổi đi hai lần nhưng anh không đi.
Đêm khuya, khi bọn trẻ ngủ say, Diệp Bạch đang làm việc trên laptop ở trong phòng, Lục u bưng một tách cà phê nóng nhẹ nhàng đặt lên bàn làm việc của anh. Diệp Bạch ngẩng đầu rồi tiếp tục nhìn vào màn hình máy tính, khóe miệng
khẽ nở nụ cười: “Pha cho anh à?”
Lục u ngồi trên sô pha đối diện anh, nhẹ giọng nói: “Diệp Bạch, anh không cần phải luôn ở thành phố c cùng với em! Anh đi làm việc của mình đi.”
Diệp Bạch bấm vào bàn phím.
Anh nhân cơ hội nghỉ ngơi một chút, cầm ly cà phê nóng, mỉm cười nhìn Lục U: “Không phải đang bận à? Lục u, sang năm em dự định ở thành phố c mà đúng không? Em đã từng nghĩ đến tương lai của chúng ta chưa? Chúng ta đã nói sẽ sống cùng nhau… Có đúng hay không?”
Lục u suy nghĩ một chút, nhẹ giọng nói: “Đúng là có dự định như vậy! Diệp Bạch, anh đừng…”
“Anh không nghĩ nhiều!”
Diệp Bạch cũng không né tránh chủ đề này, anh nhẹ giọng nói: “Anh không hề hiếu lầm em và Chương Bách Ngôn! Tình yêu khiến người ta mất trí. Anh đã từng không tin vào tình yêu của em dành cho anh, khiến em tổn thương… Nhưng sau này anh sẽ không như vậy! Anh chỉ muốn, nếu em muốn ở lại đây thì ít nhất anh cũng phải có chuẩn bị sẵn sàng! Có thể trong hai năm qua, anh không thể ngày ngày ở bên em, nhưng anh nghĩ anh có thế ở cạnh em và con ít nhất ba ngày một tuần. Trong nhà có người già trẻ em… Luôn sẽ có lúc