Lục u nói xong.
Diệp Bạch nhẹ nhàng nắm tay cô, không nói gì, chỉ nhìn vào mắt cô trong bóng tối.
Lúc này im lặng tốt hơn lên tiếng.
Bên ngoài cửa sổ, tiếng mưa rơi lộp độp, từng tiếng, từng tiếng lọt vào tai.
Sau đó, Diệp Bạch duỗi tay ra đế Lục u gối đầu lên.
Còn Tiểu Lục Hồi thì áp đôi bàn tay nhỏ nhắn vào khuôn mặt nhỏ nhắn của mình, cuộn tròn trong vòng tay anh, chảy nước miếng ngủ ngon lành.
Sau khi sinh con, Lục u vốn bị chứng mất ngủ, nhưng đêm nay nghe tiếng mưa ngoài trời và tiếng thở đều đều của người bên cạnh, hiếm khi cô có được một giấc ngủ ngon… Khi tỉnh dậy thì đã là tám giờ sáng.
Bên ngoài truyền đến tiếng Tiểu Lục Hồi chơi đùa với Lục Từ, cô bé nói khẽ: “Mẹ em đang ngủ!”