Hiển nhiên, Diệp Bạch đã phát hiện ra điều này.
Anh theo đuổi cô một lần nữa, dạy cô cách yêu một lần nữa… Dạy cô cách được anh yêu, dạy cô rằng cô có thể hoàn toàn tin tưởng anh, sai sử anh, đế anh làm mọi thứ vì cô.
Anh đều bằng lòng!
Tiếu Lục Hồi nhỏ tuổi nhưng ranh ma, len lén nghe bọn họ nói chuyện, khuôn miệng nhỏ nhắn cười mỉm chi.
Cò bé gọi cho mình một phần gà rán.
Gọi cho Diệp Bạch rượu vang đỏ, bít tết và
một dĩa rau.
Lục u là món sườn heo kiếu Bỉ.
Diệp Bạch khen cô bé thông minh.
Lục u nhìn anh: “Anh uống rượu rồi thì lát lái xe kiểu gì?”
Diệp Bạch đưa chìa khóa xe cho cô như chuyện đương nhiên: “Em lái xe đi, anh và Tiểu Lục Hồi ngồi ở ghế sau! Đã mấy ngày không gặp, anh cũng nhớ con gái chúng ta rồi!”
Lục u không lên tiếng.