Diệp Bạch lái xe chở Lục u và Tiểu Lục Hồi về Lục Viên.
Tiểu Lục Hồi rất nhớ mẹ nên ôm Lục u rất lâu mới buông ra, sau đó cô bé mở chiếc cặp sách nhỏ của mình ra cho Lục u xem, nói cho cô biết cái này là ai cho, cái kia là ai tặng.
Có vẻ rất thích!
Lục u nhìn vào một vật nhỏ bên trong, đó là một lâu đài nhỏ được làm bằng gỗ thủ công… Vừa nhìn là có thể biết chương Bách Ngôn hướng dẫn Tiểu Lục Hồi cùng làm. Cô khẽ cầm lên xem.
Tiểu Lục Hồi tựa vào cánh tay cô, mắt chớp chớp: “Bố làm cho con á!”
Cô bé còn nói thêm: “Con rất thích nó! Con muốn đặt nó ở đầu giường, sau đó đặt một công chúa vào đó.”
Lục u cười nói: “Con là công chúa rồi còn gì!”
Tiểu Lục Hồi nghe vậy thì trong lòng vui vẻ. Cô bé chơi một lúc rồi nói với Diệp Bạch trước mặt: “Con còn muốn có một tòa lâu đài đầy đủ, bố làm cho con có được không?”