Cứ như vậy cho đến ngày mùng năm Tết.
Đến giờ đón Tiếu Lục Hồi, Diệp Bạch đã chuẩn bị xe từ sáng sớm, vẫn là chiếc Cullinan màu hồng, anh cũng ăn mặc đẹp đẽ…
Lục u nhìn anh thêm một cái, cảm thấy anh thật giống một con bướm.
Cô hỏi: “Lấy xe ở đâu ra vậy? Không phải là anh lái đó chứ?”
Diệp Bạch nhẹ nhàng đạp chân ga, rất tự nhiên nói: “Em lái chứ! Màu này rất hợp với em!”
Anh thường hay tặng đồ cho cô, hơn nữa đều là những món quà khá đắt tiền. Khi Lục u vui vẻ cũng sẽ lấy, nhưng cô cảm thấy chiếc xe này quá sặc sỡ, không muốn lái cho lắm.
Diệp Bạch không chịu thu hồi lại, anh nói: “Anh lái chiếc xe này quá phô trương.”
Lục u rất cạn lời: “Anh cũng biết phô trương à!”
Giá xe cộng với dáng vẻ của Diệp Bạch, cô nghĩ anh mà lái xe ra ngoài thì các cô gái nhất định sẽ lao vào ầm ‘âm… Nghĩ đến cảnh tượng đó, Lục u không khỏi cười khẽ.