Bọn họ ăn một bữa riêng tư ở một khu vườn yên tĩnh, món ăn nhẹ nhàng dinh dưỡng, hương vị rất ngon, chỉ là trong bữa ăn hai người không nói chuyện mây.
Rõ ràng từ rất lâu bọn họ đã từng thân mật như vậy.
Nhưng quá khứ thật sự quá nặng nề, đâu phải một lần thân mật là có thể xoá bỏ, là có thế hoà hợp như lúc ban đầu?
Sau khi ăn xong, bọn họ trở về.
Lục u trở về phòng cho Lục Ngộ ăn, Diệp Bạch và Lục Thước có buổi xã giao, mãi đến chín giờ tối mới trở về. Lúc trở về, trên người Diệp Bạch còn thoang thoảng mùi rượu. Nếu là ngửi kỹ còn ngửi thấy mùi rượu ngoại.
Lục u đã ngủ rồi, Tiểu Lục Ngộ thì đang ngủ trên chiếc giường nhỏ bên cạnh.
Ánh đèn mờ mờ.
Diệp Bạch cúi người nhìn con trai hồi lâu, rồi ngước mắt nhìn Lục U: “Anh có thể ở lại đây một đêm được không?”
Lục u còn chưa kịp nói gì, Diệp Bạch đã mò lên giường.
Anh đá giày, không cởi quần áo mà cứ thế ôm cô, vùi mặt vào cổ cô… Lục u không thoát ra được nên đành để mặc anh, chỉ cho là anh đã say bí tỉ rồi.